Đây là một câu chuyện có thật về một người bạn mà tôi quen biết từ lâu. Câu chuyện viết về chính anh ấy. Cuộc sống của anh ấy đã trải qua rất nhiều thăng trầm, từ trai bao, đến đâm thuê chém mướn, đến đại ca. Tất nhiên là khi kể chuyện tôi sẽ thêm thắt một vài tính tiết để nó thêm thú vị và xứng đáng để đọc. Nhưng tôi tin là câu chuyện về anh ấy sẽ giúp bạn rất nhiều trong cuộc sống hiện tại. Một cuộc sống vây quanh bởi kim tiền, sắc dục, báo thù. Mời các bạn cùng đọc truyện ngắn. TRAI BAO.

I. ĐỊNH MỆNH
Tiếng dương cầm của bài Kiss The Rain phát ra từ một quán cafe sâu trong một con hẻm. Con hẻm vốn thưa người hôm nay yên ắng đến kỳ lạ, không một bóng người nào qua lại. Có lẽ tầm giờ là giờ nghỉ trưa nên mọi hoạt động như bị đình trệ lại không ai muốn làm gì cái giờ này. Hắn ngồi ở một góc quán hướng quay mặt ra cửa sổ. Một khuôn mặt điển trai nam tính không thể lẫn vào đâu được. Gương mặt góc cạnh cùng với mái tóc cắt ngắn vuốt ngược về phía sau trông hắn như nam tài tử Ryan Reynolds vậy. Từ lúc đến giờ đôi mắt hắn vẫn nhìn xa xăm về một phía, ngón trỏ đặt trên bàn cứ gõ xuống mặt bàn cộc cộc … Trông hắn như đang cố thưởng thức bản nhạc tuyệt vời nhưng không thể giấu được một chút gì đó sốt ruột vì chờ đợi. Thi thoảng hắn lại đảo mắt về phía đầu hẻm nhìn những bóng người qua lại rồi lại thở dài. Được một lúc hắn nhìn đồng hồ đã 1h rồi, nhìn ánh mắt của hắn dễ dàng nhận ra có vẻ như đang chờ ai đó cũng khá lâu rồi. Hắn lớn giọng:
– Em ơi cho anh thêm một ly nâu đá nữa nhé
– Vâng, có ngay đây anh. – Cô bé xinh xinh xắn đứng ở quầy nhanh mồm.
Khoảng 5 phút sau cô bé mang ra một ly cafe có một lớp màu trắng sữa mỏng bên dưới còn hơn phân nửa ly là màu đen. Hắn gật đầu, có vẻ như hài lòng với ly cafe vừa mang ra.
– Em không nghỉ trưa à ?
– Không anh ạ, có luật mới, giờ không được nghỉ trưa như trước rồi.
– Ui thế hả, căng nhỉ (Hắn nói giọng an ủi)
– Vâng. Anh lại chờ bạn ạ ? Em thấy anh ngồi lâu phết rồi đấy!
– Ừ, chắc bạn anh đến trễ.
– Vâng.
Cô bé giảo bước quay trở lại quầy bar. Hắn ngồi đây nhiều quá rồi, quá quen với quán này. Người ta vẫn hay gọi là khách quen. Nhân viên phục vụ quen đến mức biết được sở thích của hắn “nâu đá ít sữa”.
Ting…ting…ting tiếng chuông gió treo trên cửa quán vang lên mỗi khi có khách. Một người phụ nữ bước vào. Hắn nhìn người phụ nữ một lượt với ánh mắt dò xét. Người này nhìn sang trọng như một quý bà đích thực, có mái tóc dài ngang vai, mắt đeo kính râm, mặt trang điểm nhẹ, đặc biệt đánh môi đỏ chót. Bên cạnh sườn đeo một túi xách cũng màu đỏ cỡ tấm bảng học sinh tiểu học, mà với con mắt trải đời, hắn đồ rằng chắc không dưới 30 củ. Hôm nay cô mặc một chiếc đầm công sở màu trắng với hoạ tiết vintage tôn lên những đường cong khá hút mắt. Dù có vẻ cũng khá cứng tuổi rồi. Cô thò tay vào túi xách lấy ra chiếc iPhone đời mới nhất vuốt vuốt mấy cái rồi úp lên tai.
Tiếng chuông Nokia huyền thoại của hắn vang lên. Một dãy số hiện trên màn hình, hắn như hiểu ra dơ tay về phía người phụ nữ ra hiệu. Một hồi nhìn quanh thì người phụ nữ cũng thấy hắn rồi chậm rãi bỏ điện thoại vào túi xách và tiến về phía hắn đang ngồi.
************
  • Cậu là Hùng à ? Người phụ nữ hỏi
  • Đúng vậy
  • Cậu đợi lâu chưa, tôi có chút việc bận nên qua hơi muộn. Người phụ nữ ngồi xuống ghế đối diện với hắn.
  • Cũng không lâu đâu. Dù sao thì tôi cũng quen với việc chờ đợi rồi. Phụ nữ luôn như vậy, khiến đàn ông phải chờ đợi.
  • Cậu biết cách nói chuyện với phụ nữ đấy. Tôi là Hương. Ly Trần giới thiệu cậu với tôi, chị ấy khen cậu hơi nhiều đấy.
Hùng nhìn người phụ nữ và cười
  • Chị Ly đã giúp tôi rất nhiều, chị ấy là khách hàng ruột của tôi. Và công việc của tôi là phục vụ chị ấy đến nơi đến chốn.
  • Vậy cậu sẽ phục vụ bất kỳ phụ nữ đến nơi đến chốn chứ ?
  • Tất nhiên rồi nhưng cũng còn phải tùy thái độ khách hàng như thế nào. Khách hàng là thượng đế, nhưng không có nghĩa là thượng đế được đè đầu cưỡi cổ người phục vụ.
Hùng vừa dứt lời thì cô bé xinh xắn khi nãy tiến lại gần đặt cốc nước lọc trước mặt người phụ nữ và hỏi:
  • Chị dùng gì ạ.
  • Cho chị một ly cam ép pha lẫn một chút muối.
  • Vâng, anh chị còn dùng thêm gì nữa không ạ.
Hương nhìn sang Hùng. Hùng lắc đầu ra vẻ không cần gì. Hương nói tiếp.
  • Không cần đâu em. À cho chị mượn cái gạt tàn.
  • Vâng.
Cô bé phục vụ nhanh chóng cầm chiếc gạt tàn và chiếc bật lửa phía trên nó ở bàn bên cạnh đặt vào giữa bàn rồi nhanh chóng bước về phía quầy. Hương móc túi xách ra một bao Marlboro trắng đã bóc sẵn mở nắp bao và giơ bao thuốc về phía Hùng. Hùng nhìn vào bao thuốc rồi lại nhìn vào Hương với ánh mắt khá bất ngờ rồi lắc đầu. Hương như hiểu ra cầm một điếu thuốc đưa lên miệng toan với chiệc bật lửa thì Hùng đã cầm nó trước đưa về phía cô và bật lên. Hương ghé điếu thuốc trên miệng vào sát ngọn lửa rít một hơi dài và thổi ra làn khói thuốc. Rồi đưa mắt nhìn chằm chằm vào Hùng từ trên xuống dưới với ánh mắt dò xét.
  • Trông cậu còn khá trẻ nhỉ. Cậu bao nhiêu tuổi rồi.
  • Chúng ta mới gặp lần đầu, có cần thiết phải hỏi tuổi không vậy. Bên nước ngoài như vậy là bất lịch sự đấy.
  • Tùy cậu. Chúng ta vào vấn đề chính luôn nhé.
  • OK
  • Tối nay cậu rảnh chứ.
  • Được, nhưng mấy giờ ?
  • Cả đêm luôn.
  • Cả đêm à !?
Hùng nhìn người phụ nữ chần chừ.
  • Sao ? Bận à ? Hủy luôn đi, tôi trả thêm tiền.
  • Không phải…Vấn đề không phải là tiền. Tôi đã có lịch vào khoảng 8h rồi.
  • Sao ? Không muốn thất hẹn với khách à ? Tôi cần cả đêm cậu hiểu không ?
  • Không phải khách, công việc gia đình thôi.
  • Vậy 8h30 được không ?
  • OK! được.
  • Thôi được từ 8h30 nhé. Không được trễ hẹn dù là 1 phút.
Hùng gật đầu ra vẻ đồng ý. Người phụ nữ lại rít thêm một hơi thuốc nữa rồi cầm cốc nước lọc trên bàn uống một ngụm. Hùng hỏi.
  • Chúng ta hẹn ở đâu ?
  • Cậu có vẻ vội nhỉ ?
Hương nhìn Hùng rồi cười. Dù đã khá cứng tuổi nhưng nụ cười của người phụ nữ vẫn khiến Hùng có chút gì đó bối rối.
  • Không, chỉ là…
  • Tối nay tại khách sạn Sheraton nhé. Vào gặp lễ tân bảo lên phòng chị Hà người ta sẽ chỉ cho.
  • Sao lại chị Hà ? Hùng thắc mắc.
  • Đấy mới là khách hàng của cậu. Tôi chỉ là người liên hệ giúp thôi.
Hùng có chút hụt hẫng, tưởng đâu hôm nay hắn lại được ngủ với người phụ nữ ngon hơn mọi khi.Trước giờ những người trả tiền cho hắn thường là những người trung tuổi và có cả những người già. Những người này tuy có nhiều tiền nhưng lại thiếu thốn tình cảm. Có người thì chồng  bỏ, có người thì chồng mất sớm, có người thì chồng không đáp ứng được, có người thì chồng ngoại tình rồi thì “ông ăn chả, bà ăn nem”. Nói chung là muôn hình muôn vẻ, đủ loại phụ nữ.
  • Trông cậu có vẻ bất ngờ nhỉ. Hay là cậu muốn ngủ với tôi.
Hương nhìn Hùng rồi dùng lưỡi của mình liếm một lượt bên môi trên rồi nháy mắt với Hùng. Thấy vẻ mặt bối rồi của Hùng cô phá lên cười. Hùng cố lên tiếng để lảng đi câu nói của Hương.
  • Qua đêm hơi đắt đấy nhé.
  • Tiền nong cậu không cần nghĩ. Cậu cần bao nhiêu tôi sẽ đưa trước cho cậu một nửa. Và trưa mai cậu qua đây tôi sẽ đưa nốt nửa còn lại. Nhưng…cậu phải thực sự làm cho bà kia hài lòng. Nếu không thì…
  • Tôi chưa làm ai thất vọng cả. Cô yên tâm.
  • Đúng rồi, thế mới xứng đáng là người tôi phải đích thân liên hệ chứ. Tiền không phải là vấn đề đâu cưng.
Hương vừa dứt lời thì cô bé phục vụ mang ra một ly nước cam sánh vàng. Còn những tép cam nhỏ nổi phía bên trên mặt.
  • Nước cam của chị ạ.
  • Ừ, cảm ơn em.
  • Chị nhìn em quen quen, hình như gặp ở đâu rồi thì phải !?
  • Vâng ạ. Tuần trước em với bạn em có qua chỗ chị phỏng vấn làm cộng tác viên PG đây ạ.
Hùng có vẻ bất ngờ. Quay sang nhìn một lượt dáng người cô bé phục vụ. Hắn đã ngồi quán này vài lần và cũng đã gặp cô bé này vài lần nhưng hắn chưa bao giờ thực sự nhìn cô bé với ánh mắt của một người đàn ông nhìn phụ nữ. Quả thật cô bé có ngoại hình khá ưa nhìn. Với mái tóc dài ngang vai để xõa, được ép thẳng. Gương mặt khá thanh thoát với mũi cao và đôi mắt to tròn. Vòng 2 khá ổn, mặc dù mặc đồng phục của quán nhưng vẫn tôn lên vẻ quyến rũ nó.
  • À, chị nhớ rồi em là Loan, còn bạn em là Hường.
  • Vâng
  • Cả 2 em đều được chọn rồi đấy. Chắc tuần sau sẽ có người gọi cho bọn em đấy.
Loan không giấu nổi vẻ mặt mừng rỡ của mình. Cảm ơn Hương rối rít rồi xin phép quay về quầy bar vì có khách vừa mới gọi thêm đồ.
Hùng mở lời.
  • Cô làm ở công ty PG à ?
  • Ừ, cậu cứ tạm hiểu thế đi. Cậu có hứng thú à ?
  • Không, tôi chỉ tò mò thôi. Tôi không có hứng thú với cái nghề đấy.
  • Cậu thích làm tình với đàn bà hơn là đứng bán dáng ngoài đường !?
  • Cứ cho là vậy đi.
Cả 2 cùng phá lên cười. Hương dúi nốt phần còn lại điếu thuốc vào cái gạt tàn rồi cầm ly nước cam lên uống. Phía ngón út của cô có một vết sẹo lớn dài từ phần móng tay đến hết ngón tay. Và nó có đeo một chiếc nhẫn khá xinh xắn màu bạc đính kèm một viên ruby màu đỏ. Một khoảng im lặng ngắn giữa hai người Hùng và Hương nhìn nhau một hồi. Hùng lên tiếng:
  • Dù sao thì cũng là cái nghề thôi. Đã là nghề rồi thì âu cũng là cái nghiệp, đâu thể dứt ra được.
(Hùng nói với giọng điệu có vẻ chua xót)
  • Đúng, chuẩn. Tôi cũng nghĩ thế. Xã hội việc ai nấy làm, phân công cả rồi. Thế mới tạo nên được cuộc sống này.
Hùng cười nhếch mép.
  • Cậu còn thắc mắc gì không ? Nếu không tôi cần phải đi luôn. Có gì thay đổi tôi sẽ liên lạc với cậu qua số điện thoại. Nhớ bắt máy đấy
  • Ok, không có gì, mai chúng ta sẽ gặp nhau.
  • Ừ, ok.
Cuộc nói chuyện giữa 2 người kết thúc. Người phụ nữ đứng dậy bước về phía cửa. Hùng nhìn theo đến khi cô khuất khỏi tầm mắt. Hắn lại nhìn ra phía cửa sổ. Hắn bất giác nhắc lại tên Hương rồi nở nụ cười nhếch mép trông khá đểu. Hắn đâu biết rằng cuộc gặp gỡ này đã thay đổi cuộc đời của hắn mãi mãi. Và cái tên Hương như gắn liền với hắn. Hay còn có thể nói đó là ĐỊNH MỆNH.

Tác giả Tùng Nguyễn